Vân Hư Tử lắc đầu, trong ánh mắt của lão để lộ ra mấy phần nghi vấn: "Đúng là dân chúng ở nơi này thật thuần phác, nhưng xét cho cùng, nhân số cũng có hạn, chỉ có không đến một vạn người. Nếu ở nơi nhân khẩu đông đúc, phồn hoa phức tạp, không có quan lại và Phật Binh duy trì, chỉ sợ rất khó bảo đảm được trạng thái an bình như này."
Tĩnh Từ Bồ Tát gật đầu, nàng hiểu lời Vân Hư Tử nói không sai.
Nàng lại đưa mắt nhìn về phía tòa Phật tượng kim quang lóng lánh trong chùa miếu. Đó là hình tượng của Pháp Hải. Hắn tự xưng mình là Phật Tổ, có lẽ ở một địa phương nhỏ như vậy, chuyện này không hề ảnh hưởng đến toàn cục, nhưng nếu đặt ở Thiên Phạm Phật Quốc, đây chính là hành vi vượt quá khuôn phép, tội đáng chém đầu.




